
SÂN GA MÙA LÁ RỤNG
Anh lỡ chuyến tàu đứng hè ga
Đường ray vô cực ghép góc nhòa
Nhìn con tàu ấy dần xa thẳm
Thu rụng lá vàng em mãi xa
Bầu trời rộng quá biết tìm đâu
Trái đất bao la núi biển cầu
Anh như tan biến thành những hạt
Sóng nối hai đầu mong có nhau
Đêm mơ anh nhặt cái lược rơi
Như thấy em đang rẽ mây trời
Tưởng nàng tiên nữ về cắt rạ
Trên cánh ruộng làng tắm giếng khơi
Áo gấm lụa là em cất đâu
Tứ thân dải yếm nón che đầu
Lời ru điệu hát câu chèo cổ
Dưới lũy tre làng khe suối sâu
Giật mình thấy vầng sáng giao thoa
Tan bóng hình ai ướt trăng xòa
Màn sương mờ ảo vàng khóe mắt
Góc vút điểm cầu
Hai đứa ta…?
03/8/2023

Đỗ Văn Chiêu
