
SAO TRỜI
Bây giờ tóc gió thôi bay
Nguồn thơ đã cạn tháng ngày vu vơ
Em đi về cõi xa mờ
Tìm trong nỗi nhớ ngẩn ngơ đọa đày
Rượu nồng uống mãi không say
Không người bên ấy men ngây ngất hồn
Bóng em ẩn hiện bồn chồn
Khung trời lộng gió vô ngôn khiếm lời
Trên trời hai ánh sao rơi
Xuyên qua vạn dặm rạng ngời trong tôi
Hơn thua cứ thả dòng trôi
Một đi một ở núi đồi hoang vu
Sao trời vắng bởi mây mù
Ẩn trong sương khói vân du đại ngàn
Bay cao để ngắm giang san
Non sông vĩnh cửu ngập tràn thi trung.
Trần Tuấn Anh

