
SÔNG ƠI
(Tặng em ngày khai giảng)
Bao năm nhọc nhằn
cõng theo con chữ
nụ cười hiền từ
cuốn trong dòng chảy thời gian
Bao lớp học trò đi qua cây cầu tri thức
những con chữ đưa em vào hạ
truyền cảm, chân tình
tiếng trống dội vào quá khứ
mõi ngày
mỗi ngày…
Ai cũng bảo em vui
những nụ cười
lan tỏa trong buổi sớm ngày khai giảng
nụ cười em
trang giáo án mênh mang
tình yêu em vô tận
Bồng bềnh những đớn đau
em giấu mình sau tà áo
dòng sông đời mong một cõi bình yên
cho quên đi những lở, bồi của ngày loang lỗ
Hàng phượng già sáng nay bừng tỉnh
lá bàng già trước gió
thức giấc, đong đưa…
Tận cùng trong ánh mắt sáng nay
quên đi dòng đời dâu bể
dòng sông chảy về miên xa thẳm
tiếng trống vọng về
dòng chảy… sông ơi.
Tấn Văn

