
TÂM TÌNH KẺ Ở NGƯỜI ĐI
Tha hương lạc bước đường đôi nẻo
Phận mỏng đeo mang kiếp sống nghèo
Dòng đời đưa đẩy thuyền xa bến
Nghìn dặm quan san gió dạt bèo
Ngày về mỏi mắt mòn mong đợi
Mịt mù bóng nhạn chốn gieo neo
Còn trông chi nữa thu vàng úa
Tình tận phương nào gởi gió theo
Kẻ nam kẻ bắc vô tăm cá
Biền biệt người đi lạc mái chèo
Từ buổi chia tay lòng quạnh vắng
Hắt hiu buồn một mảnh trăng treo.
Ng Văn

