
THU BUỒN
Thu tới heo may chạnh cõi lòng
Bây giờ lẻ bóng hết người trông
Đâu còn xướng họa nơi sông rộng
Mất cả giao lưu chốn đất Rồng
Gió thổi mênh mang sầu nỗi ngóng
Trăng soi vằng vặc tủi niềm mong
Trong lòng thổn thức tình duyên hỏng
Ảo ảnh dáng hồng lúc rạng đông.
Vương Phúc

