
THU XAO XUYẾN
Vẫn còn đây những con phố thân quen
Bao kỷ niệm đêm bồi hồi nhớ lại
Hạ đã qua gió thu về e ngại
Rớt bên thềm mềm mại ngón tay đan
Thu đến gần heo may lạnh miên man
Như quyến rũ lá vàng rơi ngõ vắng
Một chút mơ khi đường chiều nhẹ nắng
Phố như buồn im lặng chiều hoàng hôn
Thu đã sang làm xao xuyến tâm hồn
Ngắm chiếc lá lòng vương buồn đến lạ
Có phải chăng tiếc mưa ngâu cuối hạ
Đang chuyển mùa vội vã đếm thời gian
Tự lòng ta niềm thương nhớ ngập tràn
Bao khoảnh khắc mơ màng ngày gặp gỡ
Còn kỷ niệm bao chiều thu nhung nhớ
Chênh chao buồn bỡ ngỡ gió mùa sang.
Đặng Nhã
