
THUỞ ẤY TÌNH VUI
Thuở ấy tình vui – Em ghé sang
Vườn tôi hương bưởi tỏa nồng nàn
Nụ hoa duyên dáng cài trên tóc
Em khiến mắt tôi chẳng muốn rời
Thuở ấy tình vui – Em ghé chơi
Ghế đá bờ vai ấm hơi người
Trăng theo gót gió vui lối nhỏ
Đôi bóng dưới trăng hẹn ước thề
Thuở ấy tình vui – Cánh môi em
Có nụ hôn tôi thẹn buổi đầu
Có mắt ai say hương hạnh phúc
Có trái tim nào bối rối yêu
Tình thoáng qua đời như bóng mây
Em tôi dấu ái thôi cầm tay
Đánh rơi lời hẹn, rời chốn cũ
Trả lại vườn xưa nụ hôn đầu
Ghế đá nằm phơi dưới nắng, mưa
Nghe thèm hơi ấm lúc trăng về
Giờ hoa bưởi nở, ai cài tóc?
Hoa cũng như tôi nhớ một người!

Tuệ Mẫn
