
TÌNH ANH LÍNH ĐẢO
Em có hay
Một tình yêu muôn thuở
Của cát bờ với biển nước mênh mông
Khi cung bờ lơ đễnh những vòng ôm
Là khi biển buông hờn ghen cắc cớ.
Em có hay
Biến chiều nay mưa đó
Đỏ hoàng hôn
Mây dấu khoảng không nào
Gió ầm ào tung vạt nước chênh chao
Vỗ vào bờ cồn cào thêm nỗi nhớ.
Em có hay
Giữa biển, trời, mây, gió
Đảo Trường Sa là hạt thóc quê hương
Là da thịt của Tổ quốc thân thương
Nơi biên cương
Nơi tiền tiêu vọng gác.
Em yêu ơi
Đêm trăng thanh gió hát
Bất giác lòng nhớ đất liền da diết
Mâm pháo này kê làm bàn anh viết
Cánh thư anh mang nặng nỗi nhớ nhà.
Phạm Khang
