
TRÁI DUYÊN
Những đứa con xa chẳng ở làng
Lâu lâu về lại đất quê hương
Nhưng từ cái bữa ko duyên phận
Cùng xóm mà hay bị trái đường
Mùa xuân tôi hẹn thăm bạn cũ
Em mắc bán hàng chẳng về quê
Hạ đến em qua nhà mấy buổi
Tôi bận việc riêng chẳng thể về
Nghe nói người làng hay kể lại
Hai người có sở thích giống nhau
Về quê hay đến ao Đình ngắm
Mắt vời vợi xa, rất u sầu…
Chỉ có ao Đình là biết được
Bao nhiêu kỷ niệm thuở ngày qua
Và từ cái bữa đêm trăng sáng
Tôi lỡ duyên lành, phải đi xa…

TRẦN ĐỨC TUẤN
