
TRĂNG CỦA MẸ!
Mẹ ơi! Mẹ nhớ trăng quê
Hay là mẹ nhớ bờ tre năm nào
Mà con thấy mẹ nghẹn ngào
Rưng rưng khóe mắt ánh sao chập chờn
Cả đời lặn lội vì con
Mà mồ hôi mẹ chảy mòn sống lưng
Bàn chân cũng chẳng muốn dừng
Bờ sông bãi sú trập trùng vết tay
Mẹ yêu thương những tháng ngày
Miếng cơm vội vã mẹ say nắng chiều
Nặng lòng chỉ một chữ yêu
Mà bao khó nhọc chia đều nếp nhăn
Nuốt vào tim những nhọc nhằn
Chẳng đem chia sẻ khó khăn đường đời
Vầng trăng của mẹ, mẹ ơi
Bao la hơn cả biển trời của con!
Nguyễn Đức Viện

