
TRĂNG
Trăng buồn muốn khóc giữa trời đêm
Trăng tỏ sương rơi đọng môi mềm
Trăng lạnh cô đơn, vầng trăng khuyết
Trăng tàn man mác… lại nhớ thêm…
Trăng hiểu lòng ta dạ rối bời
Trăng vàng thổn thức những đầy vơi
Trăng xanh đỏng đảnh miền ký ức
Trăng có nhớ chăng thuở tuyệt vời?…
Thích Nguyễn

