
TỰ TÌNH CỦA LÁ
Vượt bóng gió lá mỏng manh dễ vỡ
Thêm úa màu nặng nợ bỡi trần gian!
Bao khổ đau cay đắng có muộn màng
Thân em tựa ánh nắng vàng che chở!
Mượt mà quá lá xanh bao nhung nhớ
Giọt nước nguồn nuôi em thuở hồn nhiên!
Dẫu cuộc đời có lắm nỗi truân chuyên
Vẫn dịu mát say nghiền màu xanh thắm!
Đã đến lúc ta nhìn nhau gặm nhắm
Bỏ hờn ghen và cùng ngắm sao đêm!
Tìm lại nhau thương nhớ để ước thèm
Hơi nồng ấm ta cài then cung ái!
Tình yêu ấy vẫn vòng xoay mãi mãi
Trọn một đời nhân ngãi chuyện trăm năm!…
Ta bên nhau quyện lấy kiếm tơ tằm
Sống mạnh mẽ và luôn chăm chút lá!…
Sương Trần
