
ƯƠM TÌNH TRONG MƯA
Tình ươm trong mộng như vừa
Đường quê trải nắng đung đưa phượng hồng
Cảnh quan uốn lượn con sông
Chiều vương đóm mắt như dòng lệ ai…
Lặng thinh hơi thở kéo dài
Hoàng hôn phủ xuống phôi phai tím buồn
Cơn mưa bất chợt rơi tuôn
Vòm trời hiu hắt gió luồn vào tim
Trông em nhưng mãi kiếm tìm
Phía bên ngực trái đứng im phập phồng
Cơn mưa nhảy giọt mặt sông
Lượn lờ bóng nước bóp lồng ngực em
Nghiên chao cánh nhạn ướt mèm
Mong về ủ ấm vươn thêm tình nồng
Gió đưa uốn lượn dòng sông
Em ơi gom trái tim hồng đã mong
Cho anh sưởi ấm khuê phòng
Ngày này tháng ấy mùa đông huy hoàng
Ru em trong giấc ngủ sang
Tay anh em gối hết mang nỗi sầu
Ầu ơ giấc mộng canh thâu
Em tôi ấm lại từ đầu không mơ
Dẫu cho dông bão mịt mờ
Anh gom hạnh phúc lên thơ cho (ơ… ơ… ở…) đời.
Nguyễn Thúy Mỹ

