
VẤN VƯƠNG
Trăm năm tìm đâu thấy tri kỷ
Ta tỉnh hay mê nỗi đoạn trường
Tiếng nhạc buồn vang vãng bởi từ ly
Một kiếp vương mang nỗi đọa đày
Quá khứ qua rồi sao vẫn bồi hồi con tim nhỏ
Làn môi khô rát chợt miên man
Như gió Lào giữa trưa hè oi ả
Ta đã già rồi tóc chuyển bạc người ơi
Biệt ly rồi sao ta mãi vấn vương
Bởi đêm khuya tĩnh mịch mình ta
Nên ta mãi ôm nửa mảnh trăng gầy
Tình gieo thương nhớ vẫn hoài nhớ mong
Ta xa người mắt lệ nhòa cay
Ngày ly biệt trong niềm thương nỗi nhớ
Một thoáng yêu thôi gieo vạn kiếp sầu
Tình ngang trái nay đã nhạt phai…
Hoàng Mừng

