
VẦNG TRĂNG MẸ
Đêm nay tháng Bảy, ngày rằm
Vầng trăng mẹ giữa lặng thầm mây bay!
Hình như mẹ vẫn đâu đây,
Cánh màn chưa khép, gió lay mơ hồ?
Lá trầu vôi vẫn chưa khô,
Bát cơm vừa xới, mẹ chờ đợi con?
Gậy tre mẹ chống đã mòn
Hiên ngoài dựng đó, vẫn còn ấm hơi!
Con mơ bóng mẹ đơn côi
Chân trần, gánh nặng mồ hôi ướt đầm!
Mẹ đi cũng một ngày rằm
Nguyệt Quang vàng úa âm thầm tiễn đưa.
Đêm nay con nhớ đêm xưa
Vầng trăng mẹ giữa gió mưa cuộc đời
Đường hoàng tuyền nẻo xa xôi,
Đỏ hoa Bỉ ngạn khóc lời chia ly!
Biết rằng “sinh ký, tử quy”
Sống là chỉ gửi, thác về hư vô.
Mẹ còn, còn chỉ trong mơ
Mất là mất thật, lời thơ não nùng.
Nhớ thương mẹ đến vô cùng.
nén hương thay một bông hồng Vu lan!
Trần Văn Mậu

