Nhịp sống văn chương

Tôi yêu mùa thu – Thơ Phong Lan Hoa

    TÔI YÊU MÙA THU   Em về… ghé lại nẻo phố xưa Nắng

Thu buồn – Thơ Ngô Quang Hùng

  THU BUỒN THU hiu hắt gió mùa ảm đạm ĐI về đâu hỡi đám

Mưa thu – Thơ Duy Thịnh

  MƯA THU Mưa thu gợi nhớ những nỗi niềm Tiết trời se lạnh nhớ

Sắc màu hướng dương – Thơ Nguyễn Văn Học

SẮC MÀU HƯỚNG DƯƠNG      Hướng dương đẹp nhất mặt trời Hướng dương tỏa sáng

Thu chiều – Thơ Ngọc Ẩn

THU CHIỀU Trời chiều vắt vẽo làn mây Hàng cây vàng lá rơi đầy lối

Mùa thương về gọi phôi pha – Thơ Hoàng Chẩm

MÙA THƯƠNG VỀ GỌI PHÔI PHA Theo với mùa thương trầm mình trong hương cỏ

Về quê – Thơ Đinh Nho Thắng

  VỀ QUÊ Dạo quanh Hà Tĩnh một vòng Thiên Cầm sóng vỗ nước trong

Công ơn cha mẹ – Thơ Nguyễn Công Xuân

CÔNG ƠN CHA MẸ Song thân công đức biển trời Tấm lòng cao cả, một

Trăng thu – Thơ Nguyễn Hàm

TRĂNG THU Hằng nga chênh chếch dọi bên thềm. Nhìn trăng soi sáng nhớ đến

Nỗi lòng mẹ mong – Thơ Cỏ Ba Lá

  NỖI LÒNG MẸ MONG Lâu lắm rồi con chẳng trở về thăm Để mưa

Hạnh phúc nối đời – Thơ Phan Huy Hùng

  HẠNH PHÚC NỐI ĐỜI Xưa: Cha cõng mặt trời xẻ những luống cày Mẹ

Hơi ấm tình đông – Thơ Đoàn Phiên

  HƠI ẤM TÌNH ĐÔNG Nắng tỏ hờn ghen nhợt sắc hồng Thu mình ẩn