Văn chương ba miền
Tình khúc thu – Thơ Đặng Việt Thy
TÌNH KHÚC THU Vàng rơi… vàng rơi… em ơi! Mênh mang thu rơi xa
Bến mơ – Thơ Lê Đình Hồng
BẾN MƠ “Bài họa câu khoán mượn” MÂY bao phủ bầu trời thêm tối
Miền nhớ – Thơ Lê Đình Hồng
MIỀN NHỚ Cách trở nhưng mình thấy chẳng vơi Tình ta vẫn đẹp mãi
Vu lan nhớ cha – Thơ Lê Đình Hồng
VU LAN NHỚ CHA Sao chẳng viết được bài thơ về mẹ Cũng như
Trăng tình – Thơ Diệp Tôi Đây
TRĂNG TÌNH Chìa tay hứng trứng trăng vàng. Chờ con Trăng nở Đặng mang trăng
Tình lỡ – Thơ Lê Thanh Anh
TÌNH LỠ…! Hẹn gặp em đâu lúc xế chiều? Nửa đời ngăn cách biết
Chiều thu bên hồ – Thơ Bắc Nguyễn
CHIỀU THU BÊN HỒ* Chiều thu mát rượi heo may Con đường xưa, gió
Mùa hoa cúc – Thơ Phạm Tiến Dũng
MÙA HOA CÚC Anh có nghe mùa thu và hoa cúc Nắng nhuộm vàng lời
Hình bóng quê hương – Thơ Vũ Loan
HÌNH BÓNG QUÊ HƯƠNG Lâu lắm rồi không trở lại thăm quê Nhớ thương lắm
Mùa thu sắc thắm mộng mơ – Thơ Nguyễn Tiến Tàu
MÙA THU SẮC THẮM MỘNG MƠ Ngồi buồn ngắm cảnh chiều buông Trời
Khúc niệm chiều – Thơ Nguyễn Văn Thái
KHÚC NIỆM CHIỀU Yên hà dạ hát ngêu ngao Đêm đêm mộng nở ngàn sao
Gác vắng – Thơ Huỳnh Ngọc Anh Kiệt
GÁC VẮNG Gác vắng sương khuya lạnh buốt da, Cô đơn lạc lõng một
