
BẾN XƯA!
Chiều bến vắng thuyền không nằm đợi khách
Hoàng hôn buông lờ lững nước xuôi dòng
Ánh chiều hồng… dần khuất cuối dòng sông
Trải nỗi nhớ, buồn hoang… mênh mong rộng!
Chiều hôm nay… ta về nơi bến cũ
Giờ này đây… người đã biệt phương nào?
Để thuyền không… nằm đợi bóng tình phai
Lòng lữ thứ… bùi ngùi khi trở lại!
Thuyền nơi đây! Bến chiều ôi hoang vắng
Người nơi đâu? Sao cánh nhạn mịt mùng?
Vẳng đâu đây… chuông chùa xa đỗ vọng
Len nỗi buồn… trải rộng cả dòng sông!
Trần Minh Châu

