28/11/23 – 10:11

BÓC
Tôi bóc tôi như bóc lịch treo tường
Ngày rơi vào dĩ vãng
Như củ khoai củ sắn
Mẹ bóc nuôi con.
Mẹ bóc cuộc đời hao mòn
Bầu sữa cạn khô mặt ruộng
Nứt nẻ chân chim
Tiếng ru chìm trong đêm
Mỗi khi con khóc.
Cha bóc cuộc đời đường cày cuộn sóng
Róc thịt róc da
Kéo con lớn lên dưới mái nhà
Ông bà để lại.
Tôi bóc tôi như bóc mây trời ngày ấy
Cho ngày hết lụt, tháng khỏi khô
Như bóc vỏ trái đất lộ thiên cuối bãi
Mỏ vàng cười trong mơ…
Tôi bóc cuộc đời tích tắc theo giờ
Cho đến khi răng còn một chiếc
Tờ lịch treo tường cạn kiệt
Ngày mai lịch lại nguyên đầy.
Tôi bóc cũ xưa treo mới hôm nay
Đời tiếp đời theo tôi bóc mãi
Bóc đến khi cháu con reo cười thoải mái
Tôi thành mây trắng bay.
Bóc mãi
Bóc mãi
Cho ngày trái đất ngừng quay
Tờ lịch không ngày không tháng
Thế gian màu trắng
Lặn vào cõi hư vô!
Phan Huy Hùng
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Thư mòi in tập “999 Câu thơ đẹp”
Cảm nhận “Xuân đã sang” của bút nữ Tóc Nâu Họa Mi
Tình mẫu tử thiêng liêng trong ca khúc “Mạ ơi” của nhạc sĩ, TS Trịnh Xuân Đức
Vui Xuân – Thơ Ngọc Ân (Đà Nẵng)
Hương xuân đã về – Thơ Ngọc Ân (Đà Nẵng)
Sơn Hòa trong trái tim tôi – Thơ Mỹ Kiên
Giáng Sinh yêu thương -Thơ Thanh Thu (Đà Nẵng)
Về đi em – Thơ Ngọc Ân