30/11/23 – 08:11

BỤI KHÔNG GIAN
Gió đưa
hạt bụi không gian
Ngổn ngang phiến đá
lửng lơ giữa trời!
Bao thời
bão táp mưa giông
Mà không đổi sắc
chơn không… tiếng lời!
Rót mời
chun cạn đầy vơi
Nhả hơi bay toả
ngàn nơi đất trời!
Thấm tình
tha thiết người ơi
Cho rơi phiền muộn
đầy vơi nghĩa tình!
Không trung
tảng đá dung hình
Rơi không vận tốc
quên mình thế gian!
Tình tang
biến dạng không màng
Khổ đan lộng lưới
bao trùm thế nhân!
Ngày qua
ngày đến ân cần
Bao lần hấp hối
quay quần đất khô!
Dòm cung
từng gốc trét tô
Trên tường vôi trắng
lô nhô bóng người!
Nghe xa
tiếng khóc nữa cười
Như người gót mụt
lê… mười ngàn năm.!
Jimmy Trần

BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Thư mòi in tập “999 Câu thơ đẹp”
Cảm nhận “Xuân đã sang” của bút nữ Tóc Nâu Họa Mi
Tình mẫu tử thiêng liêng trong ca khúc “Mạ ơi” của nhạc sĩ, TS Trịnh Xuân Đức
Vui Xuân – Thơ Ngọc Ân (Đà Nẵng)
Hương xuân đã về – Thơ Ngọc Ân (Đà Nẵng)
Sơn Hòa trong trái tim tôi – Thơ Mỹ Kiên
Giáng Sinh yêu thương -Thơ Thanh Thu (Đà Nẵng)
Về đi em – Thơ Ngọc Ân