20/07/23 – 07:07
CÁNH HUỲNH LIÊN!
Cơn mưa nào rơi bất chợt chiều nay
Như trút nước bên hàng cây trước ngõ
Ràn rạt lá rực vàng hoa mỗi độ
Lối em về tình cũng hóa ngây ngô.
Xác huỳnh liên rải thảm lụa vàng mơ
Xào xạc lá nhuộm vàng trên lối nhỏ
Dệt mộng ước mơ màng mùa thương nhớ
Xao xác lòng như chuông nhỏ gọi tên.
Em vội vàng, em còn nhớ hay quên?
Góc sân và khoảng trời mình ước hẹn
Em gục đầu vào vai anh bẽn lẽn
Cánh huỳnh liên anh cài tóc mây mềm.
Vàng vọt mênh mang ngọn gió bên thềm
Châm mắt ướt môi mềm mùa xa cách.
Cánh huỳnh liên chưa nói lời bộc bạch
Chạm lời yêu vừa vặn giấu trong lòng.
Gởi lời chào, tạm biệt những yêu thương
Huỳnh liên nhớ em khép mình mong ngóng
Áo trắng em tung bay chiều gió lộng
Xa vắng từ đây anh sải cánh phiêu bồng.
Mai xa rồi, em còn nhớ hay không?
Gốc huỳnh liên nghiêng nghiêng mình trong gió
Anh còn nợ em lời yêu chưa dám ngỏ
Sợ tình mình như xác pháo mong manh.
Hoa thắm vàng trên vòm lá màu xanh
Tình cỏn con, tình còn non mơn mởn
Tình học trò như giọt sương vừa chớm
Nắng vừa lên sương tan biến thật nhanh!
Phạm Nhớ
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Con hẻm – Tản văn Lưu Giang
Giấc mơ trưa – Thơ Lê Thịnh (Nha Trang)
Biển và em – Thơ Phan Hồng Phong (Nghệ An)
Ta về – Thơ Lưu Giang
Hoài niệm – Thơ Lê Hoàng Phương
Chúc mừng sinh nhật chị gái An Khuyên – Thơ Cô Đỏ Quán
Chiếc xe đồ chơi bằng gỗ – Thơ Lê Thi (Đắk Lắk)
Phượng ơi – Thơ Lưu Giang