28/11/23 – 10:11

CHIỀU RƠI
Cơn mưa tình kéo sập cả chiều rơi
Tôi bỗng hóa thành mây trôi xám xịt
Nghe như tiếng em mãi cuối trời gào rít
Sao anh chưa chết được à?
Kể từ ngày đứng ngã bảy ngã ba
Em trước mặt mà anh nào có thấy
Cứ nằng nặc đi sang phía ấy
Mặc em đơn độc phía bên này
Nỗi buồn ôm héo cả gốc cây
Tình mục rữa phơi ngày thân xác
Nước mắt chảy thành sông bội bạc
Bến không chồng vụt tắt chuyến đò ngang…
Trời tan hoang, mặt đất cũng điêu tàn
Nhìn thấy mặt anh võ vàng trong quá khứ
Em như người tai biến chết một nửa
Nửa lại còn lay lắt cuối chiều rơi…
Anh biết không em xé nát cả đất trời
Vẫn không tìm thấy mảnh tình anh để lại?
Phan Huy Hùng

BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Thư mòi in tập “999 Câu thơ đẹp”
Cảm nhận “Xuân đã sang” của bút nữ Tóc Nâu Họa Mi
Tình mẫu tử thiêng liêng trong ca khúc “Mạ ơi” của nhạc sĩ, TS Trịnh Xuân Đức
Vui Xuân – Thơ Ngọc Ân (Đà Nẵng)
Hương xuân đã về – Thơ Ngọc Ân (Đà Nẵng)
Sơn Hòa trong trái tim tôi – Thơ Mỹ Kiên
Giáng Sinh yêu thương -Thơ Thanh Thu (Đà Nẵng)
Về đi em – Thơ Ngọc Ân