30/12/21 – 08:12

Em về
Em về xếp lại bút nghiêng
Xếp cả muộn phiền gửi chốn hư vô
Mỉm cười phấn điểm nhẹ tô
Cho hồng đôi má ngây ngô dáng kiều.
Ngẫm
Cuộc đời này thoáng qua như ngọn nến
Cháy hết mình cũng chỉ để tàn tro
Hà cớ gì em cứ mãi đắn đo
Rồi lại cho ánh hào quang trường cửu.
Khoảnh khắc
Một chút yêu thương, chút dại khờ
Một chút rung động, một chút mơ
Một chút ngẩn ngơ, chiều trong gió
Hoa vàng nơi đó, báo Thu về.
Nhớ anh
Nhớ anh trên những cung đường
Thương anh suốt cả đêm trường nhớ thương
Lòng còn mang nặng tơ vương
Hương xưa mãi giữ tình xưa ấm nồng.
Vô đề
Hoa mua tím thẫm cung đường
Lòng nghe bối rối bồi hồi yêu thương
Mắt nhìn lưu luyến vấn vương
Sương rơi khe khẽ vẽ người phương xa.
Phút biệt ly
Tam sinh một kiếp hồng trần
Cận kề giây phút ngút trời chia xa
Khi nào lệ nở thành hoa
Đôi tim lại hát khúc ca trùng phùng.
Giao mùa
Ồ lạ nhỉ, sao lòng đau đớn thế?
Phải Đông về làm bông khế rụng rơi
Người lữ khách dừng chân đứng bên đời
Nghe chơi vơi nơi đất trời giao chuyển.
Tưởng
Đêm chập chờn với cơn mơ mộng mị
Ngàn suy nghĩ trôi về phía người thương
Bỗng giật mình trời trở sáng pha sương
Nghe tiếng nhạc nhớ thương người da diết.
Chỉ cần có anh
Em chỉ cần anh thôi, ngồi bên em lặng nghe gió thổi
Bước qua thời nông nổi, anh dang tay che cả bầu trời!
Em chỉ là em thôi, là cún con khoanh tròn anh âu yếm
Để những lúc nỗi buồn xâm chiếm, có anh đây em nhé đừng buồn.
Đẩy
Đẩy gió, đẩy mưa, đẩy trưa hè oi ả
Đẩy cả bầu trời mây ngã dáng đong đưa
Đẩy anh xa em cõi lòng như hoang vắng
Bơ vơ một trời lạc lõng giữa hoàng hôn.
THIÊN VIỆT
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Thư mòi in tập “999 Câu thơ đẹp”
Cảm nhận “Xuân đã sang” của bút nữ Tóc Nâu Họa Mi
Tình mẫu tử thiêng liêng trong ca khúc “Mạ ơi” của nhạc sĩ, TS Trịnh Xuân Đức
Vui Xuân – Thơ Ngọc Ân (Đà Nẵng)
Hương xuân đã về – Thơ Ngọc Ân (Đà Nẵng)
Sơn Hòa trong trái tim tôi – Thơ Mỹ Kiên
Giáng Sinh yêu thương -Thơ Thanh Thu (Đà Nẵng)
Về đi em – Thơ Ngọc Ân