13/12/21 – 05:12

AN NHIÊN
Nhành hoa màu sắc tình riêng
Tặng em hoa nở, mọi miền thủy chung
Một đời gói trọn bao dung
Nghĩa tình nặng gánh, kiên trung đời thường
Riêng chung sớm tối chiều hôm
Chăm đàn trẻ dại, vuông tròn ấm no
Cuộc đời xoay xở thầm lo
Trăm bề dâu bể, duyên tơ hữu hình
Mơ màng nhân hậu chung tình
An nhiên tự khắc, có mình – có ta
Cung đường sóng nhịp hoà ca
Mênh mông lộng gió, bốn mùa yêu thương!
MÂY TRÔI
Chiều nay chạy dọc bến sông
Cô nàng lấp lửng, nắng nghiêng dỗi hờn
Bông lau bãi sú gió lồng
Lòng nàng tê tái, bâng khuâng sóng tình
Hỏi thăm con gió thình lình
Bóng nàng vấp ngã, hai mình chạm nhau
Môi mềm chạnh phải bờ lau
Rập rình mưa nắng, hôn sâu tóc nàng
Mây trôi để lại trên ngàn
Miên man tiềm thức, mơ màng trăng thơ
Lung linh má đỏ duyên tơ
Bông lau diễu cợt, ven đê đa tình!
.
LẠNH
Nào ai đứng mãi, ngóng trông chờ
Sỏi đá khô cằn, mộng ước mơ
Hoàng hôn tím tái, chiều đông chợ
Hục hặc kề vai, đứng hững hờ
Chin cu, én nhạn tình tan vỡ
Lạc phách hồn phiêu, bóng dại khờ
Thấp thỏm tim gan, lòng đáng sợ
Phân tâm ứa lệ, lạnh sương mờ!
NHU MÌ
Trăng lu lách lém cửa bên thềm
Gõ nhẹ lời thương thẩm thấu đêm
Lấp ló trao duyên buông lỗi hẹn
Vô tình sóng sánh lộ con tem
Sám hối tu thân buồn mắc cỡ
Nghiêng mình trách ẩn tự ru êm
Cẩn tắc nhu mì nên áng ngữ
Sao băng lúng luyến tựa môi mềm!
LỮ KHÁCH
Đi tìm vệt nắng lá che
Bóng ai lấp lánh hàng me, liễu sầu
Khóm tre, khóm trúc, vườn trầu…
Nhà bên e thẹn mái đầu tuổi xinh
Bên hàng giậu lá lung linh
Kế sao ai đứng rập rình mắt sương
Thoáng qua ánh mắt lưng tròng
Buồn vương trong dạ mưa nguồn giọt rơi
Tinh khôn đứng giữa tình đời
Sóng tràn lệ ngấm rối bời chân mây
Nhìn xa chiếc lá liêu trai
Bỗng trầm điệp khúc gió lay tiếng lòng
Thổi hồn lữ khách thong dong
Nẻo đường viễn xứ chờ mong tháng ngày
Vấn vương sầu kiếp đong đầy
Bến xưa tình nhớ, đó đây tỏ tường
Con đò chở khách sang sông
Một đời trăn trở dặm trường nẻo xa
Còn ai, ai nhớ kiêu sa
Hoàng hôn xuống núi gần xa chân đồi!..
KHUYÊN
Ngố ngáo điều chi cực thế này
Say mê diễn giải khắc lời hay
Vui thay ghép ngữ vần thơ mộng
Nhiệt huyết trăng sao kết vận may
Nét mực thành câu lưu ký ức
Mềm lòng ý nhị tỏ cơn say
Khuyên rằng số phận bền tâm trí
Loáng choáng vô lo biến dạng ngay!
TRẦN ĐỨC ÁI
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Thư mòi in tập “999 Câu thơ đẹp”
Cảm nhận “Xuân đã sang” của bút nữ Tóc Nâu Họa Mi
Tình mẫu tử thiêng liêng trong ca khúc “Mạ ơi” của nhạc sĩ, TS Trịnh Xuân Đức
Vui Xuân – Thơ Ngọc Ân (Đà Nẵng)
Hương xuân đã về – Thơ Ngọc Ân (Đà Nẵng)
Sơn Hòa trong trái tim tôi – Thơ Mỹ Kiên
Giáng Sinh yêu thương -Thơ Thanh Thu (Đà Nẵng)
Về đi em – Thơ Ngọc Ân