Đại Lải – chốn thần tiên – Thơ Vũ Văn Khánh

Đại Lải – chốn thần tiên – Thơ Vũ Văn Khánh
Tác giả Vũ Văn Khánh

 

ĐẠI LẢI – CHỐN THẦN TIÊN

Một vùng non nước trời mây
Hồ vầy bóng núi, rừng cây ngút ngàn
Trời ban thơ mộng ngập tràn
Vạn chim réo rắt – Cung đàn ban mai

Tam Đảo “hoang hoải” trải dài
“Liêu trai” tĩnh tại – Đền đài mờ xa
Hồ trong trống vắng, bao la
Chùa toạ bóng cả, bồ đà kệ kinh

Cảnh sắc sơn thủy hữu tình
Bao mối tình đã “bể bình” từ đây
Rừng cây in dấu trời mây
Vườn đầy hoa trái, ngất ngây nụ cười

Đất với trời luôn đẹp tươi
Giao thời hòa quyện con người – thiên nhiên
Cảm giác yêu đến vô biên
Thiên tạo kỳ vĩ, cảnh tiên rạng ngời

Đại Lải – “gương lớn” giữa trời
Cảnh tiên như gợi, như mời an nhiên
Chốn thiền thanh thản, bình yên
Hiền hòa sắc giới, muộn phiền trôi đi

Đảo Ngọc – Viên ngọc “Lưu li”
Bao đàn chim quý “Hạ trì” về đây
Thiên nhiên kỳ vĩ đắm say
Nơi này tiên cảnh, đong đầy tình thân!

Đại Lải – chốn thần tiên – Thơ Vũ Văn Khánh
Ảnh tác giả cung cấp

Vũ Văn Khánh