
LẶNG LẼ HƯƠNG
Chiều nhặt vàng rơi dưới ngõ đường,
Úa tàn vương níu ngọt ngào hương.
Thì ra sinh vật lúc tàn úa,
Lặng lẽ bên đời chút muộn thương!
Ồn ào chới với rồi quên hết,
Mặc nẻo vô tình đợi vấn vương.
Sáng mai ngơ ngác người đâu biết,
Đông cũng quen dần với gió sương!
18/11/2020

Dương Nam
