
LỠ TIẾNG YÊU
Em xa rồi. Em đã nỡ xa tôi
Để nhung nhớ bao ngày đêm da diết
Cũng từ đó em ra đi biền biệt
Nơi phương trời nay đã quá xa xăm
Đợt gió mùa lạnh giá buốt căm căm
Chiếc khăn ấm mùa đông em trao tặng
Chiều hôm ấy trên đồi hoa thanh vắng
Bàn tay này khẽ đặt nhẹ lên vai
Ngắt bông hoa: cải, mái tóc anh cài
Em bẽn lẽn thẹn thùng đôi má ửng
Anh ấp úng rồi dường như chỉ đứng
Vẫn ngại ngùng chẳng dám nói yêu em
Mới quẩn quanh trời cũng đã nhá nhem
Lời yêu đó vẫn còn đang dang dở
Chiều hôm ấy là lần anh bỏ nỡ
Để bây giờ em cất bước ra đi
Chờ đợi chi rồi lại nỡ xuân thì
Đời con gái như nhành mai chớm nở
Khi xuân hết cánh hoa nhanh vụn vỡ
Chỉ trách lòng chậm nói tiếng yêu em.
Phạm Quang Chúc
