
MƯA BUỒN
Tiếng mưa từ trời, tiếng mưa từ đất
Từ trong trống không màn đêm khuyết tật
Cứ sắt se rách vỡ một mảnh hồn
Con chim trời chết cóng trước hoàng hôn
Chưa kịp hót tiếng gọi con về tổ
Tiếng mưa từ trời, tiếng mưa từ đất
Như ngàn năm không quên điều có thật
Cây cỏ sụt sùi phố thị nôn nao
Mưa cứ buồn, buồn như đêm tháp cổ
Lá trên cành không một chút lao xao.
Nguyễn Thưởng

