
Đừng quên em nhé
Trăm năm tình mãi còn đầy
Xa nhau rồi cũng có ngày gặp thôi
Đừng hờn nhau nữa người ơi
Biến mênh mông vẫn lúc vơi… khi đầy.
Lỡ hẹn
Nghe giọt sương tan lòng cứ ngỡ
Xạc xào lá rụng dạ hoài nghi
Trách ta sao lại ngu ngơ quá
Nỡ giận người dưng… thật lạ kỳ?
Đêm và mộng
Trong bóng đêm còn tôi với em
Và Trăng rón rén nép bên thềm
Giai nhân tóc trải dài trên gối
Trăng trộm nhìn… Trăng khao khát thêm.
Ga chiếu phố nhỏ
Sao có thể rời xa không báo trước
Cứ tưởng chừng ta sắp thuộc về nhau
Nghịch cảnh vừa cứa nát trái tim đau
Để mãi tận nghìn sau còn vết thẹo.
Rung cảm cuối
Vì lỗi dây chùng… lạc tiếng tơ,
Trách ai vội vứt bỏ bài thơ
Cô đơn… tôi viết dòng dư lệ
Dù chẳng còn gì để ước mơ.
NGUYỄN SƠN PHƯƠNG
