27/11/23 – 09:11

NỖI NHỚ CỨ TRÔI
Mỗi đông về em lại thấy lạnh hơn
Không còn ai để dỗi hờn trách cứ
Anh mỏi gối nhọc nhằn nơi viễn xứ
Em mệt nhoài níu giữ áng mây trôi
Anh mang ấm nồng lạc chốn xa xôi
Để mùa sau lạnh gấp đôi mùa trước
Ta cùng đi nhưng về hai hướng ngược
Lạnh tăng dần theo mỗi bước rời nhau
Chẳng phụ tình mà phải chịu đớn đau
Không bạc nghĩa vẫn đêm thâu vò võ
Chắc tại mây quay cuồng trong bão gió
Nên đuối dần cho buông bỏ gọi tên
Chỉ có điều em vẫn chẳng thể quên
Sao nỗi nhớ lại lâu bền đến thế?
Dù đôi mắt đã cạn khô dòng lệ
Nhưng bóng hình lại không thể mờ phai
Đông mang theo buốt lạnh phủ đêm dài
Mình vẫn thế, chia thành hai lối mộng
Em chỉ xây quanh mình em khoảng trống
Giấu nỗi buồn trong hang động tim côi
Nỗi nhớ thì không thể giấu được rồi
Nên cứ thế… cứ trôi… cùng vô định…
Hoàng Anh Dũng

BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Thư mòi in tập “999 Câu thơ đẹp”
Cảm nhận “Xuân đã sang” của bút nữ Tóc Nâu Họa Mi
Tình mẫu tử thiêng liêng trong ca khúc “Mạ ơi” của nhạc sĩ, TS Trịnh Xuân Đức
Vui Xuân – Thơ Ngọc Ân (Đà Nẵng)
Hương xuân đã về – Thơ Ngọc Ân (Đà Nẵng)
Sơn Hòa trong trái tim tôi – Thơ Mỹ Kiên
Giáng Sinh yêu thương -Thơ Thanh Thu (Đà Nẵng)
Về đi em – Thơ Ngọc Ân