24/11/23 – 10:11

Ô CỬA MÙA ĐÔNG
Cứ ngỡ rằng quá khứ đã xanh rêu
Nên mùa đông giận hờn không về nữa
Chợt sáng nay nghe gió cựa mình rồi nhẹ nhàng đậu bên ô cửa
Lật giở trang thư em viết tự năm nào.
Bên ngoài vườn gió vẫn hát lao xao
Những tình khúc không đầu không cuối
Tim bỗng xốn xang như gió trở mùa chạm miền xanh vời vợi
Bất chợt thấy lòng mình như ô cửa… mùa đông.
Lòng tự dặn lòng khép chặt giữa thinh không
Những hoài cũ xác xơ mùa lá đổ
Những con đường tưởng thân quen rồi cũng trở thành quá khứ
Những dịu dàng một thời rồi cũng hóa xanh rêu.
Gió ngoài kia lại hát, khúc hát vui reo
Lá vẫn rụng từng ngày mùa qua phố
Chỉ có ngày xưa là chẳng bao giờ về nữa
Ngày lá xanh màu, kỷ niệm hoá… cơn mưa.
15/11/2023

Phương Ngô
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Thư mòi in tập “999 Câu thơ đẹp”
Cảm nhận “Xuân đã sang” của bút nữ Tóc Nâu Họa Mi
Tình mẫu tử thiêng liêng trong ca khúc “Mạ ơi” của nhạc sĩ, TS Trịnh Xuân Đức
Vui Xuân – Thơ Ngọc Ân (Đà Nẵng)
Hương xuân đã về – Thơ Ngọc Ân (Đà Nẵng)
Sơn Hòa trong trái tim tôi – Thơ Mỹ Kiên
Giáng Sinh yêu thương -Thơ Thanh Thu (Đà Nẵng)
Về đi em – Thơ Ngọc Ân