
TRỐNG VẮNG
Chiều gió thổi tưởng thu buồn gọi lá
Ngọn bấc về se se lạnh hồn ai
Bỗng như nghe đâu đó tiếng thở dài
Trong sâu lắng niềm tâm tư trỗi dậy
Nhớ kỷ niệm một chiều thu năm ấy
Ngọn gió hiền dìu dịu tựa cơn mê
Cánh hải âu nghiêng báo bão đang về
Bờ cát trắng con dã tràng xe mãi
Buồn lặng lẽ ngọn hải đăng xa ngái
Sóng rì rào an ủi mãi hồn tôi
Bỗng con tim tưởng quá khứ bồi hồi
Ngồi đếm tuổi nhớ một thời hoang phí
Vịnh Ghềnh Ráng vẫn Tiên Sa tuyệt mĩ
Góc Quy Hòa, bãi Đá Trứng còn đây
Mà dáng xưa đã khuất bóng nơi nầy
Ta nhịp bước lòng ngất ngây hoài niệm
Còn đâu nữa hình bóng xưa kiều diễm
Hẹn với thề dù trăm núi ngàn sông
Chuông chùa vang lại nghĩ đến nâu sồng
Đành để lại khoảng hư không trần thế.!
28/10/2023
Nguyễn Tống
