04/12/23 – 07:12

TỰ NHỦ LÒNG
Đã qua rồi thời tuổi mộng thanh xuân
Như ánh mai dần tàn… chiều lịm tắt
Hương nồng ấm đến lúc đành lạnh nhạt
Tình hững hờ lời thật có còn đâu…
Cuộc đời từng vượt qua cảnh bể dâu
Gian khổ, niềm đau đã từng nếm trải
Thì có chi đâu ta đem lòng sợ hãi
Chuyện tuổi già hoang hoải nỗi cô đơn
Người quan tâm ta ghi khắc trong lòng
Và đáp lại sự đồng tâm hiệp ý
Sống vui vẻ bớt phiền lo suy nghĩ
Sức khỏe là vàng… đừng ỷ sẽ thiệt thân
Bà con xa không bằng láng giềng gần
Hôm sớm có nhau khi cần giúp đỡ
Những chuyện không vui ta không nên nhớ
Hãy nở nụ cười… nỗi khổ sẽ biến tan
Hoa xinh tươi đến lúc cũng úa tàn
Bình minh đến… rồi chiều hoang mây tím
Sống trọn Đạo – Đời đến khi tắt lịm
Hồn thảnh thơi… không chìm nỗi chốn hồng trần.

Huỳnh Kim Thoa
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Thư mòi in tập “999 Câu thơ đẹp”
Cảm nhận “Xuân đã sang” của bút nữ Tóc Nâu Họa Mi
Tình mẫu tử thiêng liêng trong ca khúc “Mạ ơi” của nhạc sĩ, TS Trịnh Xuân Đức
Vui Xuân – Thơ Ngọc Ân (Đà Nẵng)
Hương xuân đã về – Thơ Ngọc Ân (Đà Nẵng)
Sơn Hòa trong trái tim tôi – Thơ Mỹ Kiên
Giáng Sinh yêu thương -Thơ Thanh Thu (Đà Nẵng)
Về đi em – Thơ Ngọc Ân