09/08/22 – 09:08

VỤN VỠ THU…
Sài Gòn thu về nghe buồn thật
Cả một trời mây bảng lảng trôi
Mờ câm một khoảng miền nhung nhớ.
Gió cứ hây hây nỗi muộn phiền!
Lá rơi từng chiếc rơi từng chiếc
Buồn thương nhớ dỗi cứ miên man
Hanh hanh vàng nắng thành sợi buốt
Cho lòng ai đó xót vỗ về!
Em đi một chiều thu vương vấn
Ta về từ ngày đó thu sang
Đôi ta như đất trời hai ngả!
Tìm đến nhau mà cứ xa nhau!
Trong cõi mênh mông vô cùng tận
Mảnh hồn vụn vỡ gặp võ vàng…
Người ơi sao còn đi đi mãi…
Cho hồn ta cũng mãi đi hoang?
Dương Văn Ý

BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Thư mòi in tập “999 Câu thơ đẹp”
Cảm nhận “Xuân đã sang” của bút nữ Tóc Nâu Họa Mi
Tình mẫu tử thiêng liêng trong ca khúc “Mạ ơi” của nhạc sĩ, TS Trịnh Xuân Đức
Vui Xuân – Thơ Ngọc Ân (Đà Nẵng)
Hương xuân đã về – Thơ Ngọc Ân (Đà Nẵng)
Sơn Hòa trong trái tim tôi – Thơ Mỹ Kiên
Giáng Sinh yêu thương -Thơ Thanh Thu (Đà Nẵng)
Về đi em – Thơ Ngọc Ân