Nhịp sống văn chương
Cơn mưa đầu mùa – Thơ Thùy Dương
CƠN MƯA ĐẦU MÙA… Ngang trời mây kéo ùn ùn… Chỉ trong chốc lát
Biển đêm – Thơ Thùy Dương
BIỂN ĐÊM…! Đêm về nghe tiếng biển reo Hạt mưa lất phất rắc đều
Hương sắc tình thu – Thơ Thùy Dương
HƯƠNG SẮC TÌNH THU…! Vương trên tóc em… nắng thu ru một sớm Mây
Chợt thu gieo buồn – Thơ Thùy Dương
CHỢT THU GIEO BUỒN…! Thế là thu cũng đến rồi Chiều lênh loang nắng…
Hương tình cuối – Thơ Thùy Dương
HƯƠNG TÌNH CUỐI… Ta qua nhau… quá nửa đời dang dở Cái nắng chiều
Đợi chờ là hạnh phúc – Thơ Xuân Nương
ĐỢI CHỜ LÀ HẠNH PHÚC Một tuần mới nữa lại đến Ngày mới lên,
Quán nhỏ chiều thu – Thơ Thùy Dương
QUÁN NHỎ CHIỀU THU…! Em hỏi anh còn nhớ Bữa ấy… quán cà phê
Lời tự tình của biển – Thơ Hoàng Anh Dũng (Kiếp Xa Nhà)
LỜI TỰ TÌNH CỦA BIỂN Nâng cánh buồm nhờ gió đẩy thuyền ra Chốn
Giọt thu – Thơ Thùy Dương
GIỌT THU…! Nhẹ thôi em bước vào thu Nhẹ thôi khỏi sóng mặt hồ
Quên đi dĩ vãng – Thơ Thùy Dương
QUÊN ĐI DĨ VÃNG…! Bỏ đi em… mãi nhịp buồn Nào là dĩ vãng…
Quỳnh hương – Thơ Thùy Dương
QUỲNH HƯƠNG…! Rũ áo xiêm khoe… nõn nhị đài Bồng bềnh xếp lớp…
Nối bờ mơ – Thơ Thùy Dương
NỐI BỜ MƠ…! Nỗi buồn niềm nhớ gửi vào thơ Chôn hết
