Văn chương ba miền
Cơn hồ điệp giữa trời thu – Thơ Châu Sa
CƠN HỒ ĐIỆP GIỮA TRỜI THU Đêm về bóng nguyệt chờm vách nửa Như
Bàn tay của mẹ – Thơ Nhuận Hà
BÀN TAY CỦA MẸ Con đang khóc ngắm bàn tay mẹ Từng nếp nhăn
Nhớ mẹ – Thơ Nguyễn Duy Thuyên
NHỚ MẸ Hương trầm tưởng nhớ tới ngày xưa Trọn nghĩa phu quân đức
Sao đất sao trời – Thơ Phan Huy Hùng
SAO ĐẤT SAO TRỜI Sao trời băng xuống Hồ Tây Sóng yêu thèn thẹn
Con người xứ Nghệ – Thơ Nguyễn Hữu Trung
CON NGƯỜI XỨ NGHỆ Do sinh trưởng ở vùng nhiều khắc nghiệt Nên con
Vu lan nhớ ba – Thơ Thạch Sene
VU LAN NHỚ BA Ngồi buồn con lại nhớ đến ba Mấy mươi năm xa
Hạnh phúc giản đơn – Thơ Nguyễn Nam
HẠNH PHÚC GIẢN ĐƠN Ngày nào bên bến đò ngang Cả hai chung lối
Biển có em rồi – Thơ Lê Thị Ngọc
BIỂN CÓ EM RỒI BIỂN khát tình em mang đến rồi đây Nhìn sóng
Màu thu chuyển – Thơ Nguyễn Thị Duyên
MÀU THU CHUYỂN Chuyến hành trình từ thành phố Thành Vinh Trong sắc nắng
Xa quê nhớ mẹ – Thơ Duy Thịnh
XA QUÊ – NHỚ MẸ Cái ngày mới đó đấy thôi Xa quê nhớ
Vu lan sầu nỗi nhớ – Thơ Khoa Nha Trang
VU LAN SẦU NỖI NHỚ Lời gởi đến những ai không còn mẹ Vu
Mùa Vu lan – Thơ Cô Đỏ Quán
MÙA VU LAN Tháng Bảy về trời rớt lệ châu sa Từng hồi nước
