Văn chương ba miền
Quê hương tôi – Thơ Nguyễn Hoàng Mai
QUÊ HƯƠNG TÔI Tôi là dân một vùng quê Nam Bộ Lớn lên từ
Giấc mơ thu – Thơ Phạm Quốc Tý
GIẤC MƠ THU Đêm cái vòi bạch tuộc thò ra Nắm lấy giọt sương
Du miên tiễn bạn – Thơ Nguyễn Thúy Mỹ
DU MIÊN TIỄN BẠN Thu về gió thoảng mây bay Miền xa gọi bạn
Vu lan vắng cha – Thơ Nguyễn Thể
VU LAN VẮNG CHA Vu lan về mà con buồn cha ạ Hơn một
Nỗi nhớ thu sang – Thơ Cỏ Ba Lá
NỖI NHỚ THU SANG Mưa thánh thót rơi vào nỗi nhớ Khẽ ru lòng
Quê tôi – Thơ Nguyễn Ngọc Đức
QUÊ TÔI Chân trời mở sớm cảnh ngàn trong Rạng rỡ vầng mây ấm
Nghĩ thầm thôi – Thơ Vương Phúc
NGHĨ THẦM THÔI Tôi muốn gửi tiếng đàn Nhưng không gian mất gió Tôi
Con hỏi – Thơ Ái Quê
CON HỎI Con hỏi khi triều bố mẹ nhởi lộ mô Nhởi ở bờ
Con còn nợ mẹ – Thơ Lê Thị Ngọc
CON CÒN NỢ MẸ Ai? Là chính con đây đang nợ Còn mẫu mà
Biển hát lời ru – Thơ Trần Tuyết
BIỂN HÁT LỜI RU Giọt sóng ân tình xô đẩy qua Mặn lòng cay
Vu lan nhớ mẹ – Thơ Nguyễn Dậu
VU LAN NHỚ MẸ Vu lan về con nhớ mẹ làm sao Hoa hồng
Chưa tròn chữ hiếu – Thơ Hoàng Ninh
CHƯA TRÒN CHỮ HIẾU Một đời mưa nắng gian truân Chưa bằng phân nửa
