
KHOẢNH KHẮC CUỐI THU
Ta chợt nghe gió chiều thổi heo may
Cuối thu rồi thương nhớ bỗng đong đầy
Xao xuyến mãi những ngày xưa xa thẳm
Cuối chân trời tê tái nhạt màu mây
Em có biết bao vơi đầy nhung nhớ
Như dòng sông mải miết với cuộc đời
Muốn ôm hết nỗi buồn vui một thuở
Nhìn mưa chiều trong lặng lẽ rơi rơi
Mùa thu bay, góc trời nghiêng mây trắng
Ta nơi này ngõ vắng nhớ thu xưa
Biết sẽ là xa thêm mùa thu nữa
Trời thênh thang nghe gió gọi giao mùa…
Nguyễn Thành Phước

