Miền quê xa xăm – Hoài Phương

Miền quê xa xăm – Hoài Phương
Tác giả Hoài Phương

Nỗi nhớ đôi khi cũng thật lạ kỳ. Nó cứ rong ruổi theo từng bước chân ta, dù là ở nơi phố xá tấp nập đông vui, hay trong một giấc mơ rất yên bình…

MIỀN QUÊ XA XĂM

Có một miền quê vẫn đong đầy nỗi nhớ
Khi bước chân phiêu bạt đến nơi nao
Con đường nhỏ gió vẫn hát lao xao
Lúa trổ đòng thơm hương chiều nắng xế

Bờ mương xanh vẫn yên bình như thế
Nước hiền hòa soi bóng nắng hoàng hôn
Giàn hoa xưa vẫn tím biếc niềm thương
Ai đã trao ai một ngày xuân rất muộn

Miền quê ấy…
Và niềm yêu dấu ấy
Vẫn vơi đầy cả trong những giấc mơ
Tôi đưa tay gom góp những đợi chờ

Chợt một ngày bóng chim chiều xa ngái…
Đàn én mùa xuân…
Mang yêu thương tan theo mây trời trễ nải
Nghiêng xuống cánh đồng xanh ngát cả chiều xuân

Chợt thêm yêu những khúc hát lặng thầm
Đã ru ta suốt những tháng năm dài êm ả…
Miền quê ấy giờ đã xa xăm quá…
Vẫn thương về những giây phút bình yên…

Sài Gòn, 6/3/2023

Miền quê xa xăm – Hoài Phương
Ảnh tác giả

Hoài Phương