
Đừng nói gì to tát
Đừng nói gì to tát
Đừng hứa gì xa hoa
Đừng gieo chi hy vọng
Rồi bỗng chốc nhạt nhoà
Cứ mỉm cười em ạ
Nhìn cuộc người nhẹ tênh
Thật giả đừng hiểu chuyện
Tự khắc thấy an lành
Bước xuống lòng trắc ẩn
Nhìn vạn vật như thường
Tâm bất an mới hiểu
Cuộc người là bể thương
Sóng gió vốn vô thường
Lòng người ai biết trước
Tự ngẫm đời mất được
Biết thương mình vẫn hơn.

Phương Ngô
