
NỖI MÌNH
như dòng sông
chảy tràn
nỗi nhớ
giấc mộng ngàn
thăm thẳm gởi về đâu?
ngỡ ngọt ngào
bỗng chốc hoá bể dâu
sợi gàu dài
giếng cạn
hoài nuối tiếc
qua giông bão
thấm thía bao mất _được
nỗi mình
nỗi người
thấu tận những nông sâu
tàn đêm dài
gió trở buốt cơn ngâu
trút nổi niềm
ta thương ra
ai thấu?
Tuyết Loan
